Tắt Quảng Cáo [X]
Bản quyền thuộc về: ©2016 bản quyền thuộc keohomnay.com

Totti: 'Chân tôi hết vui, mà trái tim vẫn đập'


Vậy là chúng ta đã ở đây. Vậy là cái ngày ấy đã tới. Thật không may khi cái ngày mà tôi mong mỏi đừng bao giờ tới rốt cục nó cũng đã lướt đến.
Suốt mấy ngày qua, tôi đã nghe rất nhiều điều về mình, toàn là những lời tuyệt hảo. Mọi người đã ở sau lưng tôi, luôn là điểm tựa cho tôi vào những thời điểm gian truân, thế nên bây chừ tôi mới đứng đây, để gửi lời tri ân tới tất cả.
Tôi đã khóc một mình, khóc như điên. Làm sao quên nổi 25 năm đã qua đây? Tôi cảm ơn tất cả, dù thốt ra những lời này thật gian khổ biết bao. Tôi có nói chuyện với thê thiếp mình, cho cô ấy biết 25 năm qua có ý nghĩa thế nào đến cuộc đời tôi.
Tôi xin cảm ơn bố, mẹ, anh trai, gia đình và những bằng hữu. Xin cảm ơn hoàng hậu và ba đứa nhỏ. Tôi muốn khởi đầu cuộc chuyện trò này bằng những lời cảm ơn, bởi vì tôi không biết cảm xúc có cho phép tôi đọc hết bài phát biểu này hay không nữa.

Làm sao có thể kể hết 28 năm sự nghiệp chỉ qua những đoạn văn như thế này. Tôi muốn viết thành một bài thơ, nhưng tôi nào phải nhà thơ. Tôi muốn viết thành khúc ca, nhưng mà tôi đâu phải nhạc sĩ. Từ xưa tới giờ, tôi chỉ biết 

Quả bóng, đó là món đồ chơi yêu thích nhất của tôi suốt thời ấu thơ, và tới giờ vẫn thế. mà rồi tới một lúc nào đó, dù muốn hay không, con người ta cũng phải trưởng thành.
totti-chan-toi-het-vui-nhung-trai-tim-van-dap-1
CĐV tri ân Totti bằng việc giương cao hình ảnh có tên và số áo mà anh đã gắn bó ở Roma. Ảnh: Reuters.
Mẹ kiếp thời gian! Tôi đã rủa thời kì như thế vào ngày 17/6/2001, chỉ có điều lúc ấy tôi rủa tại sao thời kì trôi chậm trễ thế. Tôi chỉ muốn nghe tiếng trọng tài thổi dứt trận thật nhanh. Kể lại ký ức ấy, tôi vẫn còn nổi da gà.
Bây giờ, thời kì lại trêu đùa tôi lần nữa. Nó tới vỗ vai tôi, nhắc cho tôi nhớ: "Đã tới lúc phải trưởng thành". Nó nói với tôi rằng từ mai sau, Hoàng tử bé phải học làm người to. Cởi đồ thi đấu ra, treo giày lên. Tôi sẽ không còn được ngửi mùi cỏ, không còn được bước ra sân, để ánh nắng phủ đầy mặt mày, không còn tìm được cái cảm giác phấn khích tột độ sau mỗi pha làm bàn.
Tôi đã tự hỏi mình suốt mấy tháng qua. Mình sẽ thức dậy với cảm giác gì đây, khi giấc mộng dài khép lại. Khi còn bé, có nhẽ người chơi đã biết cái cảm giác bị mẹ gọi dậy đi học, khi đang dở dang một giấc mộng đẹp. Người chơi chỉ muốn đuổi mẹ đi chỗ khác, để tiếp liền giấc mơ dang dở ấy. nhưng mà ôi thôi, giấc mơ đã gãy mất một đoạn rồi.
Bây giờ, nó không còn là mộng nữa, nhưng mà là thực. Tôi muốn dành bức thư này cho tất cả mọi con nít ngoài kia, những đứa trẻ đã dõi theo chú Totti, những đứa trẻ đã lớn cùng Totti và những đứa trẻ đã trở thành bố, như Totti.
totti-chan-toi-het-vui-nhung-trai-tim-van-dap-2
Huyền thoại của Roma đọc diễn văn chia tay. Ảnh: Reuters.
Tôi thích nghĩ sự nghiệp của mình là một câu chuyện cổ tích, để kể lại cho mọi người. Và đây là khúc tồi tệ nhất của câu chuyện ấy. Do chuyện phải dừng lại. Tôi sẽ cởi tấm áo Roma ra, và không mặc lại nữa. Tôi sẽ gấp nó lại, để vào một chỗ thật trang trọng, dù tôi chưa chuẩn bị để làm việc đó.
Xin lỗi giới truyền thông bởi giai đoạn này tôi không giải đáp bất cứ cuộc phỏng vấn nào. Nhưng hãy hiểu cho tôi, thật khó để tắt đi ánh đèn của sự nghiệp. Tôi sợ lắm, sợ cực kì. Cảm giác đối diện khung thành và phải thực hiện chiến thắng quả 11 mét đâu có ý nghĩa gì so với việc không còn được thấy những gì ở phía sau cầu môn, ở bên kia mành lưới.
Xin cho phép tôi được run rẩy một tẹo. Và do run rẩy nhưng tôi đang rất cần những hơi ấm, thứ hơi ấm ấn tượng nhưng mọi người vẫn luôn dành cho tôi trong suốt sự nghiệp. Với hơi ấm ấy, tôi thế hệ có đủ dũng khí để bước vào một chương thế hệ của cuộc đời, để quăng mình vào một cuộc lưu lạc thế hệ.
Hiện giờ là lúc tôi dành lời cảm ơn cho các đồng đội, các HLV, các thành viên trong Ban chỉ huy, các chủ tịch, những người tôi đã làm việc cùng suốt ngần ấy năm. Xin cảm ơn các CĐV, cảm ơn Curva Sud, những người đại diện cho tất cả chúng ta, những Romanisti, những người Roman chân chính.
totti-chan-toi-het-vui-nhung-trai-tim-van-dap-3
Totti mãi mãi được coi như một trong những tượng đài to nhất của môn thể thao vua Italy. Ảnh: Reuters.
Hình thành là người Roman, sống như một Romanisti là một đặc ân. Là thủ quân của Roma là một vinh danh. Mọi người sẽ mãi tồn tại trong đời tôi. Chân tôi hết vui, nhưng mà tim tôi vẫn đập và lưu giữ hình ảnh của tất cả.
Giờ tôi sẽ bước xuống cái cầu thang kia, bước vào phòng thay áo quần. Nó đã chào đón một đứa trẻ và đưa tiễn một người nam nhi.
Tôi xin cám ơn lần nữa, và tự hào đã góp sức 28 năm đời mình cho tình yêu, cho Roma.
Tôi yêu mọi người.

Bạn đã xem chưa

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét